Vì sao lãnh đạo càng thông minh, giao tiếp càng khó
November 17, 2025
Tin tức
Có một câu mà tôi nghe từ hầu hết những CEO giỏi nhất mà tôi từng trò chuyện: “Tôi đã nói rất rõ rồi, nhưng lính tráng cứ làm sai hết ý tôi.” Điều đáng nói là câu này thường không xuất hiện ở những người giao tiếp kém. Nó xuất hiện ở những người tư duy nhanh, xử lý dữ liệu mạnh, nhìn xa hơn người khác nhiều bước- và chính điều đó tạo ra khoảng cách vô hình giữa cách lãnh đạo suy nghĩ và cách tổ chức hiểu.
Khi lãnh đạo đi qua một hành trình tư duy dài, họ gom các biến số vào một bức tranh lớn và nhảy thẳng đến kết luận. Nhưng khi họ nói ra, họ chỉ nói phần cuối cùng của hành trình đó. Đội ngũ thì không nhìn thấy hành trình, không có dữ liệu nền, không có những va chạm thị trường hay áp lực mà lãnh đạo đang ôm trong đầu. Vì vậy, dù lãnh đạo nói đúng, tốc độ suy nghĩ khác nhau khiến thông điệp bị lệch pha ở điểm xuất phát.
Điều này không chỉ tạo ra hiểu lầm. Nó tạo ra sự “trượt nghĩa”-hiện tượng mỗi tầng trong tổ chức diễn giải cùng một câu nói thành những phiên bản khác nhau. Lãnh đạo nói “tăng tốc”, một trưởng bộ phận nghe thành “làm thêm việc”, đội ngũ tuyến đầu nghe thành “cắt bớt thời gian nghỉ”, còn một phòng ban khác nghe thành “ưu tiên lại dự án”. Không ai cố ý hiểu sai. Họ chỉ thiếu cùng một ngữ cảnh.
Tổ chức không vận hành bằng thông tin, mà bằng ngữ cảnh chung. Không có ngữ cảnh chung, thông điệp dù hoàn hảo đến đâu cũng dễ biến dạng khi đi qua nhiều tầng hiểu. Và từ đó, tốc độ tổ chức chậm lại theo cách rất khó nhìn thấy nhưng cực kỳ tốn kém.
Điểm đáng chú ý là: sự trượt nghĩa không xuất phát từ nhân viên. Nó xuất phát từ giọng nói lãnh đạo- thứ định hình ngôn ngữ và phản xạ hành vi của toàn tổ chức. Giọng nói ở đây không phải giọng nói vật lý. Nó là cách lãnh đạo đặt câu hỏi, cách họ xác định vấn đề, cách họ mô tả bản chất của quyết định, cách họ ưu tiên, và cách họ giải thích điều “tại sao”. Doanh nghiệp không chạy bằng quy trình; nó chạy bằng ngôn ngữ. Và ngôn ngữ đó bắt nguồn từ người đứng đầu.
Một lãnh đạo nhất quán trong cách diễn đạt sẽ tạo ra một tổ chức nhất quán trong cách hành động. Một lãnh đạo mơ hồ sẽ tạo ra sự mơ hồ ở mọi tầng. Văn hoá doanh nghiệp, xét cho cùng, chỉ là âm vang mở rộng của giọng lãnh đạo qua thời gian.
Nhưng giọng nói lãnh đạo không đứng yên. Nó tiến hóa qua ba nấc thang ảnh hưởng-một hành trình mà nhiều lãnh đạo bước vào vô thức mà không gọi tên được.
Nấc đầu tiên là Executive Visibility- sự hiện diện rõ ràng và có chủ đích của lãnh đạo trong tổ chức. Đây là giai đoạn lãnh đạo bắt đầu xuất hiện không phải để thông báo, mà để định hướng tinh thần. Không phải để nói nhiều, mà để tạo điểm neo nhận thức. Visibility không phải tần suất xuất hiện; nó là khả năng để tổ chức “cảm nhận” được tư duy lãnh đạo, ngay cả khi họ không có mặt.
Nấc thứ hai là Thương hiệu cá nhân lãnh đạo -một tầng sâu hơn. Đây không phải là hình ảnh trước công chúng hay các bài viết trên mạng xã hội. Thương hiệu cá nhân ở tầng lãnh đạo chính là mô thức tư duy có thể dự đoán được. Đội ngũ có thể không biết kế hoạch tiếp theo, nhưng họ biết lãnh đạo sẽ phản ứng theo nguyên tắc nào. Một thương hiệu cá nhân mạnh không khiến lãnh đạo “nổi bật” mà khiến tổ chức “ổn định” vì có thể hiểu và dự đoán được cách suy nghĩ của người đứng đầu.
Nấc cuối cùng- tầng cao nhất -là Business Influencer. Không phải người có nhiều người theo dõi, mà là người có khả năng định hình cách tổ chức hiểu thị trường và hiểu chính mình. Business Influencer là lãnh đạo có quan điểm nguyên bản, có khả năng diễn đạt rõ ràng những điều mơ hồ, và có ảnh hưởng lên tư duy kinh doanh của người khác. Đây không phải danh xưng về truyền thông. Đây là tầng ảnh hưởng chiến lược, nơi sự hiện diện của lãnh đạo không chỉ dẫn dắt tổ chức mà còn làm thay đổi cách mọi người suy nghĩ về ngành nghề, thị trường và tương lai.
Ba nấc thang này không phải là mục tiêu để chạy theo. Chúng là bản đồ để lãnh đạo nhận diện sự trưởng thành của ảnh hưởng. Không phải ai cũng đi hết. Nhưng bất kỳ tổ chức nào muốn phát triển bền vững đều cần lãnh đạo hiểu họ đang ở nấc nào – và cần thêm điều gì để nâng tầm ảnh hưởng thực chất.
Nếu lãnh đạo muốn thu hẹp khoảng cách xử lý thông tin, không phải xuất hiện nhiều hơn; mà là xuất hiện có chất lượng hơn. Không phải nói dài hơn; mà là nói theo kiến trúc. Không phải đưa thêm dữ liệu; mà là chia sẻ mô hình tư duy. Đội ngũ không cần nghe bạn nói nhiều. Họ cần hiểu bạn nghĩ như thế nào.
Khi lãnh đạo tạo được ngữ cảnh chung, tổ chức sẽ vận hành đồng bộ. Khi lãnh đạo dùng từ rõ, tổ chức hành động rõ. Khi lãnh đạo có mô thức tư duy nhất quán, tổ chức sẽ có khả năng tự đưa ra quyết định đúng mà không cần chờ chỉ đạo. Và khi lãnh đạo bước lên nấc thang business influencer, tổ chức không chỉ chạy nhanh hơn-nó chạy thông minh hơn.
Nếu bạn muốn xây dựng định vị riêng biệt của mình trong vị trí lãnh đạo và xác định tầm ảnh hưởng mà mình mong muốn, hãy liên hệ với chúng tôi để trao đổi chi tiết.